THPT Thạch Thất - Hà Nội

_ Welcome To Forum My School Thạch Thất _


    Cristiano Ronaldo

    Share

    trang ram
    Thành Viên Mới
    Thành Viên Mới

    Tổng số bài gửi : 2
    Điểm : 4
    Danh Tiếng : 0
    Join date : 19/10/2010

    Cristiano Ronaldo

    Bài gửi  trang ram on Tue Oct 19, 2010 8:04 pm

    Cristiano Ronaldo
    Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
    Bước tới: menu, tìm kiếm
    Đây là một tên người Bồ Đào Nha, họ thứ nhất là dos Santos và thứ hai là Aveiro.
    Cristiano Ronaldo
    Thông tin cá nhân
    Tên đầy đủ Cristiano Ronaldo dos Santos Aveiro
    Ngày sinh 5 tháng 2, 1985 (25 tuổi)
    Nơi sinh Funchal, Madeira, Bồ Đào Nha
    Chiều cao 1,86 m (6 ft 1 in) [1]
    Vị trí Tiền vệ cánh trái / Tiền đạo trung tâm
    Thông tin về CLB
    CLB hiện nay Real Madrid
    Số áo 7
    CLB trẻ
    1993–1995 Andorinha
    1995–1997 Nacional
    1997–2001 Sporting CP
    CLB chuyên nghiệp*
    Năm CLB Số trận† (bàn thắng)†
    2001–2003 Sporting CP 25 (3)
    2003–2009 Manchester United 196 (84)
    2009–nay Real Madrid 35 (29)
    Đội tuyển quốc gia‡
    2001–2002 U17 Bồ Đào Nha 9 (6)
    2003 U20 Bồ Đào Nha 5 (1)
    2002–2003 U21 Bồ Đào Nha 6 (3)
    2004 U23 Bồ Đào Nha 3 (1)
    2003– Bồ Đào Nha 78 (25)
    * Chỉ tính số trận và số bàn thắng được ghi ở giải Vô địch quốc gia và cập nhật ngày 3 tháng 10 năm 2010 (UTC).

    † Số trận khoác áo (số bàn thắng).


    ‡ Thống kê về thành tích tại ĐTQG được cập nhật ngày 12 tháng 10 năm 2010 (UTC)
    Cristiano Ronaldo dos Santos Aveiro[2] (phát âm tiếng Bồ Đào Nha: [kɾɨʃtiˈɐnu ʁuˈnaɫdu], sinh ngày 5 tháng 2 năm 1985[3]) là một cầu thủ bóng đá người Bồ Đào Nha hiện đang thi đấu ở giải vô địch Tây Ban Nha cho câu lạc bộ Real Madrid ở vị trí tiền vệ cánh hay tiền đạo và là đội trưởng của đội tuyển bóng đá Bồ Đào Nha. Vào ngày 1 tháng 7 năm 2009, anh đã trở thành cầu thủ đắt giá nhất trong lịch sử bóng đá thế giới khi chuyển từ Manchester United sang câu lạc bộ mới là Real Madrid với mức giá 80 triệu bảng.[4]

    Năm 1994 Ronaldo bắt đầu chơi bóng tại Andorinha, hai năm sau anh chuyển đến Nacional, một trong hai câu lạc bộ lớn của đảo Madeira. Thành công cùng đội bóng này giúp anh lọt vào mắt xanh của các tuyển trạch viên của gã khổng lồ bóng đá Bồ Đào Nha Sporting Lisbon vào năm 1997. Tài năng bộc lộ sớm của Ronaldo đã giúp anh gây chú ý với huấn luyện viên Manchester United - Sir Alex Ferguson - ông đã ký hợp đồng với anh có giá trị 12,24 triệu bảng Anh vào năm 2003. Đến mùa bóng sau, Ronaldo giành được cúp vô địch ở cấp câu lạc bộ đầu tiên của mình, FA Cup, và tiến đến trận chung kết Giải vô địch bóng đá châu Âu 2004 với Bồ Đào Nha, trong đó anh đã ghi được bàn thắng đầu tiên ở cấp đội tuyển quốc gia.

    Vào năm 2008, Ronaldo giành được danh hiệu UEFA Champions League đầu tiên, và được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất trận chung kết. Anh cũng được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFPro và Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA, cùng với việc trở thành cầu thủ thứ tư của Manchester United giành được Quả bóng vàng châu Âu.[5]

    Mục lục [ẩn]
    1 Tiểu sử
    2 Sự nghiệp cấp câu lạc bộ
    2.1 Bắt đầu chơi bóng
    2.2 Sporting Lisbon
    2.3 Manchester United
    2.3.1 2003-07
    2.3.2 Mùa giải 2007-08
    2.3.3 Mùa giải 2008-09
    2.4 Real Madrid
    2.4.1 Mùa giải 2009-10
    2.4.2 Mùa giải 2010-11
    3 Sự nghiệp quốc tế
    3.1 Euro 2004
    3.2 World Cup 2006
    3.3 Euro 2008
    3.4 World Cup 2010
    3.5 Euro 2012
    4 Phong cách thi đấu
    5 Một số nhận xét về Ronaldo
    6 Cuộc sống cá nhân
    6.1 Gia đình
    6.2 Lợi ích thương mại
    7 Thống kê sự nghiệp
    7.1 Bàn thắng cấp câu lạc bộ
    7.2 Bàn thắng cấp đội tuyển
    8 Danh hiệu
    8.1 Cùng câu lạc bộ
    8.2 Cùng đội tuyển quốc gia
    8.3 Cá nhân
    9 Chú thích
    10 Liên kết ngoài


    [sửa] Tiểu sử
    Cristiano Ronaldo dos Santos Aveiro sinh ra tại Santo António, một khu phố của Funchal, Madeira,[6] mẹ anh là Maria Dolores dos Santos Aveiro, một đầu bếp, và bố là José Dinis Aveiro, một người làm vườn thời vụ. Ronaldo là con út trong gia đình, anh có một anh trai, Hugo cùng hai chị gái, Elma và Liliana Catia.[3][7] Tên của Ronaldo là do bố và mẹ anh cùng nhau đặt, người mẹ đã chọn tên Cristiano còn Ronaldo đã được người bố đặt theo tiếng Bồ Đào Nha từ Ronald Reagan, diễn viên mà ông ưa thích và cũng là tổng thống Mỹ lúc bấy giờ.[8][9][10]

    " Bị đuổi học cũng tốt, vì nếu tôi có ở lại trường cũng vậy thôi. Bị điểm thấp, quậy phá và trốn học thường xuyên là ba điều tôi nhớ nhất về con đường học vấn của mình ".

    —–Cristiano Ronaldo [8]
    Tuy nhiên, gia đình sớm tan rã khi cha mẹ Ronaldo ly thân lúc anh mới 11 tuổi,[11] sau đó người cha cũng mất ở tuổi 52 vì bệnh viêm gan, hậu quả của việc nghiện rượu nặng.[6][9]

    Thuở còn đến trường, sức học của Ronaldo không khá lắm vì suốt ngày mải mê đá bóng và nhiều lúc anh còn trốn học để chơi môn thể thao này, một lý do khác là Ronaldo hay bị bạn bè chê cười vì giọng nói đặc vùng Madeira của mình do đó hay xảy ra xô xát trong lớp. Có một lần lên tới đỉnh điểm, khi giáo viên của Ronaldo hùa theo đám học trò giả giọng vùng Madeira chọc anh, Cristiano đã cầm ngay chiếc ghế ném về phía vị giáo viên đó. Kết quả là cuối năm anh chỉ xếp loại yếu và còn bị đuổi học.[8][7]

    [sửa] Sự nghiệp cấp câu lạc bộ
    [sửa] Bắt đầu chơi bóng
    Đội bóng đầu tiên khi Ronaldo bắt đầu chơi bóng là Andorinha khi anh lên 8 tuổi, nơi cha anh làm người giặt giũ đồng phục.[6] Năm 1995, khi 9 tuổi thì danh tiếng của anh bắt đầu lớn dần lên tại Bồ Đào Nha và hai câu lạc bộ lớn nhất của đảo Madeira là Marítimo và Nacional đều chú ý đến anh.[7] Marítimo tiếp cận với Andorinha trước và đề nghị giá 175 bảng (50.000 escudo). Nhưng Nacional cuối cùng đã giành được Ronaldo khi đưa ra lời đề nghị lớn hơn.[8] Sau những thành công có được tại Nacional, Ronaldo lọt vào mắt xanh của một tuyển trạch viên từ đội bóng lớn của đất nước này Sporting Lisbon,[12] và anh đã có 3 ngày thử việc với Sporting rồi sau đó gia nhập câu lạc bộ này một cách âm thầm.[13] Do gia đình không đủ tiền trang trải cho chuyến đi hơn 1.000 cây số, Ronaldo phải rời khỏi quê nhà Madeira khi chỉ có một thân một mình và phải đi bằng tàu thủy lẫn đường bộ để đến thành phố Lisboa.[12][6]

    [sửa] Sporting Lisbon

    Ronaldo khi còn đá cho Sporting LisbonRonaldo gia nhập cùng với các cầu thủ trẻ khác tại Học viện bóng đá Sporting ở Alcochete, nơi mà anh tập luyện cùng sự hướng dẫn của đội một. Trong vài tháng đầu tiên ở Lisboa, anh đã bị các cầu thủ địa phương khác chế giễu giọng nói nhà quê của mình (giọng vùng Madeira).[14][12][15][6] Sau đó, tài năng ngày càng lộ rõ đưa anh liên tiếp được thăng cấp lên các đội cao hơn để rồi trở thành cầu thủ duy nhất trong lịch sử câu lạc bộ Sporting từng chơi cho cả U16, U17, U18, đội hình B và đội một chỉ trong một mùa giải duy nhất.[6][16] Anh ghi 2 bàn trong trận đấu ra mắt đội một trước câu lạc bộ Moreirense.

    Ronaldo bị chẩn đoán mắc hội chứng tim đập nhanh năm 15 tuổi, một căn bệnh khiến anh có thể phải từ bỏ sự nghiệp chơi bóng. Nghe tin, các nhân viên của Sporting đã tạo điều kiện cho mẹ của Ronaldo đưa anh đi chữa trị. Cuộc phẫu thuật đã diễn ra vào buổi sáng và Ronaldo đã được ra viện vào cuối buổi chiều, anh lại tiếp tục được tập luyện chỉ một vài ngày sau đó.[17]

    Người đầu tiên phát hiện ra tài năng và muốn đưa Ronaldo rời khỏi Sporting là HLV trưởng Gérard Houllier của Liverpool khi Ronaldo ở tuổi 16, nhưng ban lãnh đạo Liverpool từ chối đưa anh về, vì Cristiano còn quá trẻ và cần một thời gian để phát triển thêm kỹ năng của mình.[13] Tuy nhiên, anh đã khiến HLV của Manchester United Sir. Alex Ferguson phải chú ý vào mùa hè năm 2003, khi Sporting đánh bại United 3-1 trong lễ khai trương sân vận động mới của họ Estádio José Alvalade tại Lisboa. Trong trận đấu, anh chơi cực hay và là người đã tạo nên hai cơ hội cho đồng đội lập công. Những cầu thủ của United đã thực sự bị ấn tượng bởi Ronaldo và thúc giục Sir Alex Ferguson kí hợp đồng với anh.[9] Sau đó, Ferguson đã quyết định mua Ronaldo, người sẽ thay thế cho vị trí tiền vệ cánh phải của David Beckham (chuyển sang chơi cho Real Madrid) để lại.[18] Mùa giải 2002-03 đầu tiên và cũng là cuối cùng tại Sporting, anh ghi tổng cộng 5 bàn thắng trong 31 trận trên tất cả các mặt trận.

    [sửa] Manchester United
    [sửa] 2003-07
    " Sau khi gia nhập đội bóng, huấn luyện viên hỏi tôi về số áo mà tôi thích. Tôi nói 28. Nhưng Ferguson thì bảo không, cậu phải mặc áo số 7 và chiếc áo nổi tiếng đó đã là nguồn động lực đáng kể. Tôi bị ép buộc phải sống vì danh dự ".

    —–Cristiano Ronaldo [19]
    Cristiano Ronaldo gia nhập M.U. với giá chuyển nhượng 12,24 triệu bảng sau mùa giải 2002-03, trở thành cầu thủ Bồ Đào Nha đầu tiên thi đấu cho câu lạc bộ[cần dẫn nguồn]. Chiếc áo số 7 do David Beckham để lại (chuyển qua Real Madrid) đã được Alex Ferguson giao lại cho Ronaldo, đây là số áo đã từng thuộc về những huyền thoại vĩ đại của Manchester United như George Best, Bryan Robson, Eric Cantona mặc dù lúc đầu anh đã hỏi về số 28, số áo mà anh mặc tại Sporting, vì anh không muốn phải chịu sức ép trước sự mong đợi của mọi người về chiếc áo số 7.[19]

    Ronaldo có trận đấu ra mắt cho Manchester United vào ngày 8 tháng 8 năm 2003, khi anh được vào sân ở phút thứ 61 thay Nicky Butt trong chiến thắng 4-0 trước Bolton Wanderers tại sân Old Trafford.[20] Anh ghi bàn thắng đầu tiên cho M.U. trong trận thắng 3-0 trước Portsmouth vào ngày 1 tháng 11 năm 2003 bằng một cú đá phạt trực tiếp.[21] Trong trận chung kết Cúp FA diễn ra vào tháng 5 với Millwall, Ronaldo đã ghi một bàn thắng bằng đầu mở tỉ số giúp M.U. giành chức vô địch với chiến thắng 3-0 và có được danh hiệu đầu tiên cùng Quỉ đỏ (biệt danh của Manchester United).[22] Sau trận đấu Sir Alex Ferguson đã nói rằng : "Nếu chúng ta đưa anh ấy đi đúng con đường, anh ấy sẽ là một trong những ngôi sao của bóng đá thế giới".[15] Anh kết thúc mùa giải 2003-04 với tổng cộng 6 bàn thắng trong 40 trận đấu và được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải của câu lạc bộ.[21]


    Ronaldo trong màu áo Manchester United.Vào ngày 29 tháng 10 năm 2005, Ronaldo ghi bàn thắng thứ 1000 của Manchester United tại giải ngoại hạng, trong trận thua 1-4 trước Middlesbrough.[23] Ngày 2 tháng 2 năm 2005, trong trận đấu giữa United và Arsenal trên sân Highbury, Ronaldo đã ghi được hai bàn thắng trong vòng năm phút góp phần giúp M.U. thắng chung cuộc 4-2.[24] Anh tiếp tục lập được 2 cú đúp cũng trong tháng 2 với 2 bàn trên sân nhà trong trận đấu với Fulham, một cú đúp khác tại sân Fratton Park trong trận đấu với Portsmouth, và một bàn thắng nữa trong trận đấu với Wigan là bàn thắng thứ 8 của anh tại giải ngoại hạng. Khâu ghi bàn của anh đã tiến bộ hơn mùa giải trước với tổng cộng 9 bàn thắng trong 50 trận đấu và nhận được danh hiệu Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm 2005 của FIFPro. Nhưng đội bóng của anh thì thi đấu chật vật và không vào được tứ kết Champions League, tại Premier League họ chỉ đứng thứ ba, sau đó M.U. bị loại ở vòng bán kết Cúp Liên Đoàn bởi đội bóng giành chức vô địch Premier League năm đó Chelsea và thất bại trên chấm luân lưu trong trận chung kết Cúp FA trước Arsenal.[25]

    Mùa giải tiếp theo, Ronaldo đã giành được chiếc Cúp Liên đoàn sau khi cùng các đồng đội đả bại Wigan tới bốn bàn không gỡ, trận đấu mà anh cũng đóng góp một bàn thắng.[26] Trong cả tháng 11 và 12, Ronaldo đã nhận được danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất tháng của Barclays, trở thành người thứ ba trong lịch sử Premier League làm được điều này sau Dennis Bergkamp vào năm 1997 và Robbie Fowler năm 1996.[27][28] Ngày 30 tháng 12 trong trận đấu cuối cùng của năm 2006, Ronaldo lập một cú đúp giúp United lội ngược dòng 3-2 trước đội bóng mới lên hạng Reading và góp phần đưa đội bóng của anh tiếp tục bỏ xa Chelsea trên ngôi đầu bảng xếp hạng Premier League.[29] Thế nhưng mùa giải này Ronaldo đã không thể giành được chiếc Cúp Ngoại hạng Anh đầu tiên của mình khi M.U. thua đối thủ truyền kiếp Chelsea 3-0 trên sân Stamford Bridge ở vòng 37.[30] Thất bại cùng câu lạc bộ là vậy nhưng với cá nhân, Ronaldo tiếp tục cho thấy sự thăng tiến khi ghi được 12 bàn trong 47 trận đấu trên tất cả các mặt trận.


    Cristiano Ronaldo, 2007.Vụ va chạm giữa anh và Ruud Van Nistelrooy tại sân tập ở Carrington đã khiến nhiều người nghi ngờ về khả năng Ronaldo ở lại đội bóng.[31] Sự nghi ngờ càng lớn hơn khi có một tin đồn được lan truyền vào tháng 3 năm 2007 rằng Real Madrid đã sẵn sàng trả một khoảng tiền lớn chưa từng thấy 80 triệu euro (tức 54 triệu bảng) để có được Ronaldo[32] tuy nhiên anh đã ký một hợp đồng 5 năm với mức lương 120 ngàn bảng một tuần (Tổng cộng là 31 triệu bảng) cho United vào ngày 13 tháng 4, và điều này khiến anh trở thành cầu thủ được trả lương cao nhất trong lịch sử đội bóng này.[33][34]

    Ngày 5 tháng 5 năm 2007, Ronaldo ghi bàn thắng duy nhất trong trận đấu quyết định ngôi vô địch Ngoại hạng Anh với đối thủ cùng thành phố Manchester City, đó cũng là bàn thắng thứ 50 của anh tại M.U. và giúp đội bóng giành lại danh hiệu Premiership sau bốn năm nhường ngôi cho Arsenal cùng Chelsea.[35] Ngày 10 tháng 4 trong trận đại thắng 7-1 trước Roma tại tứ kết lượt về Champions League 2007, anh lập một cú đúp chỉ trong vòng có năm phút, trong đó có một pha độc diễn bên cánh phải rồi đột phá vào trung lộ trước khi tung ra cú dứt điểm hiểm hóc hạ gục thủ thành Doni.[36] Thế nhưng mùa giải Champions League năm đó, M.U. bị loại ở bán kết bởi AC Milan với tổng tỷ số 5-3.[37] Nỗi buồn bị loại khỏi Cúp C1 đã phần nào vơi đi đối với cá nhân Cristiano khi anh đoạt được giải thưởng Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm do FIFPro bình chọn lần thứ hai liên tiếp vào cuối mùa giải đó. Chưa hết, anh còn được PFA bầu chọn đồng thời là Cầu thủ xuất sắc nhất năm và Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm, cùng với Andy Gray (năm 1977), anh là cầu thủ duy nhất lập được thành tích này trong cùng một mùa giải.[38][21] Trong tháng 4, anh hoàn thành cú ăn ba danh hiệu với Cầu thủ xuất sắc nhất năm do Fan bình chọn của PFA. Ronaldo cũng là một trong tám cầu thủ của Manchester United có tên trong Đội hình xuất sắc nhất Premier League mùa giải 2006-07 với tổng cộng 23 bàn thắng trong 53 trận đấu.

    [sửa] Mùa giải 2007-08

    Ronaldo (áo đỏ) trong mùa giải 2007-08.Mùa giải 2007-08 của Ronaldo bắt đầu với một chiếc thẻ đỏ sau pha húc đầu vào cầu thủ Richard Hughes bên phía Portsmouth ở trận đấu thứ hai của United trong mùa giải, anh đã bị trừng phạt với lệnh cấm thi đấu ba trận của Liên đoàn bóng đá Anh.[39] Ronaldo nói rằng anh đã "học được rất nhiều điều" từ vụ việc này và sẽ không bao giờ có những hành động tái diễn trong tương lai.[40] Ngày 12 tháng 11 năm 2007 trong trận đấu với Blackburn, anh chỉ mất 1 phút để lập một cú đúp cho riêng mình và giúp United giành thắng lợi 2-0.[41] Ngày 3 tháng 12, anh lại ghi cả hai bàn trong chiến thắng 2-0 trước Fulham và đưa M.U. lên ngôi nhì bảng xếp hạng Premier League.[42]

    Sau đó, anh đứng thứ nhì cho danh hiệu Quả bóng vàng Châu Âu năm 2007 (người thắng cuộc là Kaká),[43] và cũng là người đứng thứ ba cho danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA, sau Kaká và Lionel Messi.[44]

    Ngày 27 tháng 12 năm 2007 trong trận thắng 4-0 trước Sunderland, ở một tình huống lên bóng tốc độ, Ronaldo buộc hậu vệ Higginbotham phải phạm lỗi trước vòng cấm. Sau đó, đích thân anh bước lên thực hiện pha đá phạt hàng rào đẳng cấp ở cự ly khoảng 25 mét đóng góp vào bàn thắng thứ ba cho United.[45] Ronaldo ghi được hat-trick đầu tiên cho Manchester United trong trận thắng 6-0 trước Newcastle United tại Old Trafford vào ngày 12 tháng 1 năm 2008, đưa Manchester United leo lên ngôi đầu bảng xếp hạng Premiership.[46] Anh ghi bàn thắng thứ 23 ở giải đấu trong trận thắng 2-0 trước Reading, tương đương với tổng số bàn thắng của anh ở mùa giải 2006-07.[47] Trong trận hòa 1-1 ở vòng loại trực tiếp đầu tiên tại Champions League trước Lyon vào ngày 20 tháng 2, một cổ động viên không xác định của Lyon đã liên tục chiếu tia laser màu xanh lá cây vào Ronaldo và đồng đội của anh là Nani, khiến cho một cuộc điều tra của UEFA phải được thực hiện.[48] Một tháng sau, Lyon bị phạt 5.000 Franc Thụy Sĩ cho sự cố này.[49]

    Ngày 19 tháng 3 năm 2008, Ronaldo được trao băng đội trưởng của M.U. lần đầu tiên trong sự nghiệp ở trận thắng 2-0 trước Bolton trên sân nhà, anh là tác giả của cả hai bàn thắng này.[50] Bàn thắng thứ hai của anh là lần thứ 33 trong mùa giải anh nổ súng và lập một kỷ lục mới tại câu lạc bộ với số lượng bàn thắng lớn nhất được ghi bởi một tiền vệ trong một mùa, vượt qua tiền vệ huyền thoại của M.U. George Best với 32 bàn thắng trong mùa giải 1967-1968.[51] Ngày 23 tháng 3, anh nhân đôi cách biệt cho United trong chiến thắng 3-0 trước đối thủ nhiều duyên nợ Liverpool.[52] Ronaldo tiếp tục ghi thêm một bàn trong trận thắng 4-0 trước Aston Villa vào sáu ngày sau,[53] và tại thời điểm đó anh có 35 bàn thắng trong 37 trận đấu ở cả trong nước lẫn Châu Âu. Với hiệu suất ghi bàn đều đặn, anh đã giành được danh hiệu Chiếc giày vàng châu Âu mùa giải 2007-08 và trở thành cầu thủ chạy cánh đầu tiên trong lịch sử giành danh hiệu này, với 8 điểm nhiều hơn so với tiền đạo người Tây Ban Nha Daniel Güiza. Ronaldo cũng là cầu thủ Bồ Đào Nha thứ ba nhận được danh hiệu này sau hai người tiền nhiệm là Eusébio (đầu tiên) và Fernando Gomes (tiếp theo).[54][55]

    Ngày 1 tháng 4 năm 2008, anh đóng góp một bàn thắng bằng đầu trong chiến thắng 2-0 trước Roma (bàn còn lại của Rooney) tại tứ kết lượt đi Champions League 2008.[56] Ngày 3 tháng 5, anh đánh dấu cột mốc 30 bàn thắng tại Giải ngoại hạng Anh khi ghi hai bàn trong thắng lợi 3-1 trước West Ham, thời điểm này, anh có tổng cộng 40 bàn thắng.[57] Sau đó, trong trận Chung kết Champions League 2007-08 vào ngày 21 tháng 5 trước đối thủ Chelsea, Ronaldo ghi bàn thắng mở tỉ số bằng đầu ở phút 26, sau đó Chelsea gỡ hòa nhờ công của Lampard ở phút 45 và trận đấu kết thúc với tỉ số 1-1 sau cả thời gian hiệp phụ. Anh suýt biến chính mình thành tội đồ khi là cầu thủ duy nhất của những con quỷ đỏ đá hỏng quả luân lưu và đưa Chelsea đặt một tay vào chiếc cúp, nhưng đội trưởng bên phía Chelsea John Terry đã sút bóng lên trời sau khi trượt chân trên bề mặt sân đầy nước mưa, và Manchester United đã giành chiến thắng với tỉ số 6-5 trên chấm phạt đền.[58] Ronaldo đã giành được chiếc cúp C1 đầu tiên trong sự nghiệp của mình và cũng đoạt luôn danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu do Fan bình chọn của UEFA,[59] anh kết thúc mùa giải xuất nhất của mình với 42 bàn thắng trên tất cả các giải đấu, kém 4 bàn so với kỷ lục 46 bàn thắng của Denis Law trong mùa giải 1963-1964.

    [sửa] Mùa giải 2008-09

    Ronaldo thực hiện một cú sút phạt trong mùa giải 2008-09Ngày 5 tháng 6 năm 2008, Sky Sports đưa tin Ronaldo đã bày tỏ ý muốn được chuyển đến Real Madrid, đội bóng anh mơ ước từ nhỏ nếu họ cung cấp đủ cho anh số tiền như đã hứa trước đó trong năm.[60] Sau đó, Manchester United đã đệ đơn khiếu nại lên FIFA vào ngày 9 tháng 6 cáo buộc rằng Madrid đã tiếp xúc bất hợp pháp với Ronaldo, nhưng FIFA đã từ chối thực hiện bất kỳ một động thái nào đến vụ chuyển nhượng này.[61][62] Suy đoán về việc Ronaldo sẽ rời M.U. càng rõ ràng hơn vào ngày 6 tháng 8, khi Ronaldo khẳng định rằng anh sẽ chỉ ở lại Old Trafford ít nhất một năm nữa.[63]

    Ronaldo phải phẫu thuật mắt cá chân tại bệnh viện Academisch Medisch Centrum ở Amsterdam, Hà Lan vào ngày 7 tháng 7.[64] Anh đã trở lại thi đấu vào ngày 17 tháng 9 tại trận đấu không bàn thắng ở vòng bảng UEFA Champions League 2009 với Villarreal sau khi vào sân thay thế cho Park Ji-Sung,[65] và sau đó ghi bàn thắng mở tỉ số trong trận thắng 3-1 tại vòng ba Cúp Liên đoàn trước Middlesbrough vào ngày 24 tháng 9, trận đấu mà anh chỉ chơi có 61 phút.[66] Ba ngày sau, anh tiếp tục ghi bàn mở tỉ số trong trận đấu với Bolton từ chấm 11m và cũng chính anh thực hiện pha đánh gót đầy ngẫu hứng cho đồng đội Wayne Rooney ấn định tỉ số 2-0, chiến thắng này giúp M.U. leo lên vị trí thứ 8 trên bảng xếp hạng và chính thức trở lại với cuộc đua giành chức vô địch Giải ngoại hạng cùng Arsenal, Chelsea và Liverpool.[67] Cuối tháng 10, anh được trao danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm 2008 của FIFPro[68] và lọt luôn vào đội hình xuất sắc nhất năm đó (FIFPro World XI) của hiệp hội này.[69]

    Trong chiến thắng 5-0 trước Stoke City vào ngày 15 tháng 11 năm 2008, Ronaldo ghi bàn thắng thứ 100 và 101 của mình trên tất cả các giải đấu cho M.U., cả hai đều từ những pha đá phạt trực tiếp.[70] Ngày 1 tháng 12 trong trận Derby với Manchester City,[71] Ronaldo đã bị đuổi khỏi sân sau khi nhận thẻ vàng thứ hai do dùng tay chơi bóng trong một tình huống mà lẽ ra anh phải dùng đầu để dứt điểm.[72] Ngày hôm sau, Ronaldo đã giải thích hành động của mình là do anh nghĩ rằng có một cầu thủ của Man City đã bị thương nên mới chủ động dùng tay đỡ bóng.[73] Cũng trong ngày này, Ronaldo đã trở thành cầu thủ thứ tư của Manchester United giành được Quả bóng vàng Châu Âu sau Denis Law (năm 1964), Bobby Charlton (1966) và George Best (1968).[5][74] Anh kết thúc với 446 điểm, hơn 165 điểm so với người về nhì Lionel Messi.[75] Phát biểu trong lễ trao giải, Ronaldo nói:"Khi còn bé tôi đã mơ ước một ngày có thể giành danh hiệu Quả bóng Vàng châu Âu và bây giờ giấc mơ đó đã trở thành sự thật. Tôi cũng xin cám ơn gia đình, các đồng đội cũng như HLV Alex Ferguson, nếu không có sự giúp đỡ của họ tôi sẽ không thể giành danh hiệu này".[76] Không những thế, tại đấu trường FIFA Club World Cup, anh còn được trao Quả bóng bạc (đồng đội của anh là Wayne Rooney đã được trao Quả bóng vàng) sau khi kết thúc giải đấu với hai bàn thắng và Manchester lên ngôi vô địch vào ngày 19 tháng 12 sau khi đánh bại LDU Quito.[77]

    Ngày 8 tháng 1 năm 2009, Ronaldo đã bình yên vô sự sau một tai nạn xe hơi tại tầng hầm dọc theo đường A538 gần sân bay Manchester, trong đó chiếc Ferrari 599 GTB Fiorano của anh đã gãy nát toàn bộ phần trước.[78] Một cuộc kiểm tra nồng độ cồn bởi các cảnh sát tại hiện trường cho kết quả bình thường, và anh đã tiếp tục tập luyện cùng đội bóng ngay sáng hôm sau.[79] Bốn ngày sau, anh trở thành cầu thủ đầu tiên chơi ở Premier League được FIFA bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất năm, ngoài ra còn là cầu thủ Bồ Đào Nha đầu tiên nhận giải thưởng này kể từ khi Luis Figo giành được vào năm 2001.[80][81] Ngày 6 tháng 4, anh lập được một cú đúp trong trận đấu với Aston Villa trong đó có bàn thắng thứ hai giúp M.U. gỡ hòa trước khi cầu thủ trẻ Macheda ghi bàn thắng đúng ở phút 93 để giúp United đòi lại ngôi đầu bảng từ tay Liverpool.[82] Hơn nửa tháng sau, anh lại ghi được hai bàn thắng trong trận đấu với Tottenham, một từ chấm luân lưu và một từ pha đánh đầu dũng mãnh giúp M.U. từ bị dẫn 2 bàn đã lội ngược dòng với tỉ số 5-2.[83] Ngày 10 tháng 5 sau khi được HLV Alex Ferguson thay ra nghỉ trong trận thắng 2-0 trước Manchester City trên sân nhà (anh ghi được một bàn từ pha đá phạt), Ronaldo đã tỏ thái độ xấc xược khi tát vào lá cờ có hình hiệu M.U. với vẻ không bằng lòng.[84] Thái độ vô lễ của Ronaldo với Sir Alex tiếp tục tái diễn vào hai ngày sau trong trận đấu với Wigan khi Cristiano tỏ vẻ không tôn trọng người thầy ra mặt khi ông quở trách anh vì đã bỏ lỡ một cơ hội ngon ăn.[85]

    Ronaldo ghi bàn được bàn thắng đầu tiên trên đấu trường Champions League của mùa giải trong chiến thắng 2-0 trước Inter Milan trên sân nhà Old Trafford, đó cũng lần đầu tiên kể sau từ trận chung kết với Chelsea năm 2008 và giúp United đi tiếp vào vòng tứ kết.[86] Trong trận đấu thứ hai trước Porto, Ronaldo ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu sau cú sút xa từ khoảng cách gần 30m đưa M.U. tiếp bước vào bán kết.[87] Sau đó Ronaldo đã gọi nó là bàn thắng đẹp nhất trong sự nghiệp của anh.[88][89] Trong trận đấu lượt về vòng tứ kết Cúp C1, Cristiano lập cú đúp từ một pha sút phạt đẹp mắt và một pha phản công nhanh góp phần đưa United vào chung kết với tỉ số 3-1.[90] Nhưng trong trận đấu cuối cùng tại Champions League trước Barcelona, Ronaldo cùng các đồng đội đã để thua 2-0 và không thể lập được kỷ lục đội bóng giành được danh hiệu cao quý này hai năm liên tiếp. Anh kết thúc mùa giải với 53 lần xuất hiện trên tất cả các giải đấu, cao hơn bốn trận so với năm trước nhưng ghi được ít hơn mười sáu bàn thắng (26) so với tổng số bàn thắng mùa trước (42).[91]

    Vào ngày 11 tháng 6 năm 2009, Manchester United đã chấp nhận một "đề nghị vô điều kiện với giá 80 triệu bảng" từ Real Madrid để được mua Ronaldo sau khi anh một lần nữa bày tỏ ý định rời câu lạc bộ[4]. Một đại diện của gia đình Glazer xác nhận rằng Ferguson hoàn toàn không đoái hoài gì đến việc mua bán này.[92] Khi Ronaldo đã hoàn thành xong các bước cuối cùng của việc chuyển nhượng, anh đã bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với Ferguson, người đã giúp anh phát triển sự nghiệp rằng:"Ông ấy là người cha của tôi trong thể thao, là người quan trọng nhất và có tầm ảnh hưởng sâu sắc nhất trong sự nghiệp của tôi."[93] Ronaldo kết thúc sáu năm thi đấu tại Manchester United với 292 trận đấu và ghi được 118 bàn thắng cùng rất nhiều những danh hiệu cao quý mà cầu thủ nào cũng mơ ước.[94]

    [sửa] Real Madrid
    [sửa] Mùa giải 2009-10

    Ronaldo tập luyện cùng Real Madrid tại Toronto.Với việc Real Madrid móc hầu bao tới 80 triệu bảng để có Ronaldo, anh đã phá kỷ lục chuyển nhượng 75 triệu euro của huyền thoại người Pháp Zinédine Zidane khi ông chuyển từ Juventus tới câu lạc bộ hoàng gia (biệt danh của Real Madrid).[95] Ngày 26 tháng 6 năm 2009, Real Madrid xác nhận rằng Ronaldo sẽ gia nhập câu lạc bộ vào ngày 1 tháng 7 năm 2009, sau khi đồng ý các điều khoản và ký kết một hợp đồng kéo dài sáu năm.[96] Hợp đồng của Ronaldo trị giá 11 triệu £/năm[97] và nó có điều khoản mua lại với giá 1 tỷ euro.[98] Anh đã ra mắt các phương tiện truyền thông thế giới với tư cách là một cầu thủ Real Madrid vào ngày 6 tháng 7,[99] nơi anh đã được trao chiếc áo số 9[100] bởi huyền thoại của Madrid Alfredo di Stéfano.[101] Mặc dù anh đã công khai muốn được khoác chiếc áo số 7, số áo thân thuộc của anh ở Manchester United. Ronaldo được chào đón bởi hơn 80.000 người hâm mộ trong lễ ra mắt tại sân vận động Santiago Bernabéu,[102] tiếp tục vượt qua luôn cả kỷ lục 75.000 người của Diego Maradona lúc ông ra mắt tại Ý, sau khi Diego được chuyển từ Barcelona đến Napoli vào năm 1984.[103]

    Ronaldo đã có màn ra mắt Real Madrid vào ngày 21 tháng 7 năm 2009 trong trận đấu giao hữu thắng 1-0 trước Shamrock Rovers.[104] Bàn thắng đầu tiên của Ronaldo cho Madrid đã đến trong vòng một tuần sau đó khi anh thực hiện thành công quả 11m trong trận thắng 4-2 trước LDU Quito.[105] Ngày 29 tháng 8 Ronaldo chơi trận đấu đầu tiên tại La Liga, giải đấu lớn nhất của Tây Ban Nha và cũng có bàn thắng đầu tiên của mình với pha gỡ hòa từ chấm phạt đền trong chiến thắng 3-2 trước Deportivo La Coruña trên sân nhà.[106] Ngày 15 tháng 9 trong trận đấu với Zürich, Ronaldo ghi được bàn thắng đầu tiên trong màu áo Madrid tại đấu trường Champions League với việc lập được cú đúp, cả hai đều từ những quả đá phạt.[107] Anh đã phá vỡ kỷ lục của câu lạc bộ Madrid khi ghi bàn trong trận đấu với Villarreal và do đó trở thành cầu thủ đầu tiên ghi bàn trong cả bốn trận đầu tiên của mình tại La Liga.[108]

    Ngày 1 tháng 10 năm 2009, Ronaldo đã lập một cú đúp giúp Real hạ gục Marseille với tỉ số 3-0 trên sân nhà Bernabéu tại vòng bảng Champions League,[109] điều đáng tiếc duy nhất trong trận đấu này diễn ra ở phút 70 khi hậu vệ bên phía đội khách Diawara đã tung cả hai chân vào mắt cá của Ronaldo và làm anh phải nghỉ thi đấu 10 ngày.[110] Chấn thương này đã tái phát khi anh đang chơi cho đội tuyển quốc gia trong trận đấu gặp Hungary vào ngày 10 tháng 10,[111][112] nó cũng khiến Cristiano phải ngồi ngoài xem đồng đội thi đấu cho đến ngày 25 tháng 11, do đó anh đã bỏ lỡ cả hai trận lượt đi và về tại vòng bảng UEFA Champions League gặp AC Milan. Ronaldo đã trở lại thi đấu vào ngày 29 tháng 11 sau khi chữa trị xong chấn thương trong trận đấu El Clásico trước kình địch Barcelona thua 1-0.[113] Ngày 6 tháng 12 trong trận đấu đầu tiên trên sân nhà Bernabéu sau gần 2 tháng của Ronaldo với Almería, sau khi ghi bàn thắng ấn định tỉ số 4-2 anh bị đuổi khỏi sân lần đầu tiên trong sự nghiệp tại Madrid sau khi có hành động đá vào chân đầy ác ý với cầu thủ theo kèm mình.[114][115] Hai ngày sau trong trận đấu gặp lại Marseille tại lượt trận cuối cùng vòng bảng Champions League, Ronaldo lại lập một cú đúp giúp Real giành thắng lợi 3-1 trong đó anh đã ghi bàn thắng mở tỉ số đẹp mắt trên chấm đá phạt từ khoảng cách chừng 30m.[116] Thế nhưng Real Madrid đã không thể bước tiếp vào vòng tứ kết sau khi để hòa Lyon 1-1 (tổng tỉ số 2 lượt đi và về là 2-1), trận đấu này Ronaldo cũng là tác giả bàn thắng duy nhất của Real.[117]

    Ngày 6 tháng 5 năm 2010 Ronaldo lập hat-trick đầu tiên kể từ khi tới Real Madrid góp công lớn vào chiến thắng 4-1 trước chủ nhà Real Mallorca.[118] Anh kết thúc mùa giải 2009-10 với 33 bàn thắng trong 35 trận đấu, một con số ấn tượng vì đây chỉ là mùa giải đầu tiên anh chơi bóng tại Tây Ban Nha.[1] Cũng trong tháng 5 khi cựu HLV câu lạc bộ Chelsea José Mourinho đã nhận chức huấn luyện viên trưởng của Real thay cho người tiền nhiệm Pellegrini[119] thì cũng là lúc cựu cầu thủ của đội bóng này Raúl chia tay câu lạc bộ để đến với Schalke 04,[120] để lại chiếc áo số 7 của Real Madrid và Ronaldo cuối cùng đã được thừa hưởng số áo mà anh mơ ước khi được đến Real.[121]

    [sửa] Mùa giải 2010-11
    Ronaldo đã trình diện số áo mới (số 7) trong trận đấu giao hữu với Club América, đây cũng là trận đấu đầu tiên của Real dưới triều đại Jose Mourinho và anh đã giúp ngày ra mắt của người thầy mới thêm hoàn hảo với một cú sút phạt đẹp mắt ấn định tỉ số 3-2 cho Real.[122] Anh có trận đấu đầu tiên tại La Liga 2010-11 trước Mallorca[123] và đó cũng là trận đấu đầu tiên của huấn luyện viên Mourinho tại giải đấu này. Trong trận này, Ronaldo đã bị dính chấn thương đầu gối sau một pha va chạm.[124] Anh có được bàn thắng đầu tiên ở mùa giải 2010-11 trong chiến thắng 3-0 trước Espanyol ngày 21 tháng 9.[125] Ronaldo lập được cú đúp đầu tiên trong mùa giải ở trận thắng 6-1 trước Deportivo khi anh chính là người đã mở tỉ số bằng một pha đánh đầu và cũng tự mình ghi bàn ấn định kết quả của trận đấu.[126]

    [sửa] Sự nghiệp quốc tế

    Ronaldo (áo đỏ) trong một trận đấu với Brazil.[sửa] Euro 2004
    Ronaldo có trận đấu đầu tiên cho đội tuyển bóng đá quốc gia Bồ Đào Nha trong chiến thắng 1-0 trước Kazakhstan vào ngày 20 tháng 8 năm 2003. Anh được gọi lên thi đấu ở Giải vô địch bóng đá châu Âu 2004 và đã ghi bàn trong trận thua 2-1 trước đội bóng vô địch năm đó Hy Lạp tại vòng bảng[127] và trận bán kết thắng 2-1 trước Hà Lan.[128] Anh được bầu chọn vào Đội hình xuất sắc nhất giải đấu mặc dù chỉ ghi được vỏn vẹn hai bàn thắng. Cùng năm đó, anh cũng cùng đội tuyển Olympic Bồ Đào Nha thi đấu tại Thế vận hội Mùa hè 2004 nhưng không ghi được bàn thắng nào.[129][130]

    [sửa] World Cup 2006
    Ronaldo đứng nhì trong danh sách vua phá lưới ở vòng loại World Cup khu vực châu Âu với bảy lần lập công. Bàn thắng đầu tiên của anh tại World Cup được ghi tại Giải vô địch bóng đá thế giới 2006 trong trận đấu với Iran từ một quả đá phạt penalty.[131]

    Trong trận tứ kết gặp đội tuyển Anh vào ngày 1 tháng 7 năm 2006, đồng đội tại M.U. và là đối thủ bên kia chiến tuyến của Ronaldo, Wayne Rooney đã bị đuổi khỏi sân sau khi đạp vào háng Ricardo Carvalho. Các phương tiện truyền thông nước Anh cho rằng Ronaldo đã gây áp lực với trọng tài Horacio Elizondo để ông phạt thẻ đỏ cho Rooney và cả hành động phản cảm nháy mắt về phía ban huấn luyện bên phía Bồ Đào Nha với vẻ đắc ý của anh khi Rooney rời khỏi sân. Sau trận đấu, Ronaldo khẳng định rằng Rooney là một người bạn thân của anh và rằng anh đã không gây sức ép với trọng tài để đuổi Rooney ra khỏi sân.[132] Ngày 4 tháng 7, Elizondo đã làm rõ rằng chiếc thẻ đỏ là do pha phạm lỗi thô bạo của Rooney và không liên quan gì đến Ronaldo.[133]

    Sau sự cố này, trang nhất của tờ The Sun đã đăng một bức ảnh biếm họa hình ảnh khuôn mặt của Ronaldo bị gắn vào một bảng phi tiêu với đôi mắt nhấp nháy cùng dòng chữ "Hate Ronaldo" (ghét Ronaldo). Tờ Sunday Mirror thì phát động chiến dịch đòi tẩy chay anh và không cho cầu thủ này trở lại nước Anh. Trước làn sóng phản đối dữ dội, Ronaldo đã không thể quay lại Manchester United và phải bay ngay về quê nhà ở Madeira.[134] Ngoài ra anh còn cân nhắc việc rời khỏi câu lạc bộ,[135][134] và Cristiano đã nói với tờ báo thể thao của Tây Ban Nha, Marca rằng anh muốn chuyển đến Real Madrid.[136] Để giải quyết việc này, Ferguson đã gửi trợ lý Carlos Queiroz tới Bồ Đào Nha để nói chuyện với Ronaldo trong nỗ lực nhằm trấn an tâm lý của anh.[137] Sau đó Ronaldo đã quyết định ở lại và ký một hợp đồng gia hạn 5 năm trong tháng 4 năm 2007.[138]

    Ronaldo đã bị đuổi khỏi sân trong trận bán kết thua Pháp,[139][140] và lợi dụng việc này người hâm mộ nước Anh đã bỏ phiếu chống bằng e-mail trên mạng trong chiến dịch đề cử Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất giải đấu do FIFA tổ chức khiến anh gặp bất lợi trong cuộc đua giành giải thưởng này.[141] Mặc dù việc bỏ phiếu trực tuyến chỉ ảnh hưởng đến quá trình đề cử nhưng Nhóm Nghiên cứu Kỹ thuật của FIFA đã trao giải thưởng cho tiền vệ của Đức Lukas Podolski và nói rằng hành vi của Ronaldo là một trong những nhân tố quyết định đến việc anh không nhận được danh hiệu này.[142]

    Một ngày sau sinh nhật lần thứ 22 của mình, Ronaldo được đeo băng đội trưởng của Bồ Đào Nha lần đầu tiên trong sự nghiệp ở trận đấu giao hữu với Brazil vào ngày 6 tháng 2 năm 2007.[143] Việc này đã khiến giới báo chí tò mò và HLV của Bồ Đào Nha ông Luiz Felipe Scolari đã giải thích rằng chủ tịch của Liên đoàn Bóng đá Bồ Đào Nha Carlos Silva, người đã qua đời hai ngày trước đó muốn ông trao băng đội trưởng cho Ronaldo nên ông đã giúp ngài chủ tịch già được toại nguyện.[144]

    [sửa] Euro 2008
    Ở chiến dịch vòng loại Giải vô địch bóng đá châu Âu 2008, Ronaldo ghi được tám bàn thắng[145]. Hai bàn đầu tiên là cú đúp trong trận thắng 3-0 trước Azerbaijan vào ngày 7 tháng 10 năm 2006.[146] Bàn thắng tiếp theo đến trong tháng 11 ở trận thắng cũng với tỉ số 3-0 trước Kazakhstan.[147] Anh tiếp tục lập một cú đúp trong chiến thắng 4-0 trước Bỉ vào ngày 24 tháng 3 năm 2007.[148] Sau đó có thêm hai bàn thắng nữa trong hai trận hòa 1-1 và 2-2 trước Armenia[149] và Ba Lan.[150] Bàn thắng cuối cùng là pha lập công nhân đôi cách biệt trong trận thắng 2-1 trước Kazakhstan.[151]

    Nhưng khi bước vào giải đấu chính thức, anh chỉ ghi được một bàn thắng duy nhất trong trận thắng 3-1 trước Cộng hòa Séc[152] và Bồ Đào Nha bị loại ở tứ kết bởi Đức.[153] Sau đó Carlos Queiroz được bầu làm huấn luyện viên mới của Bồ Đào Nha trong tháng 7 năm 2008[154] và ông đã bổ nhiệm Ronaldo làm đội trưởng chính thức.[155]

    [sửa] World Cup 2010
    Ngày 15 tháng 6 năm 2010, trong trận đấu mở màn (kết thúc là một trận hòa không bàn thắng) bảng G Giải vô địch bóng đá thế giới 2010 giữa Bồ Đào Nha và Bờ Biển Ngà, Ronaldo đã bị hậu vệ cánh phải bên phía đối phương Guy Demel phạm lỗi, dẫn tới việc cả hai bắt đầu nổi nóng và đều bị phạt thẻ vàng.[156] Ngày hôm sau, Bồ Đào Nha đã nói chuyện với FIFA để xóa bỏ chiếc thẻ vàng vô lý của Ronaldo vì anh không làm gì sai cả nhưng đã bị bác bỏ kháng cáo.[157]

    Ronaldo không tạo được một ấn tượng gì lớn tại World Cup, sau khi đã không có bàn thắng nào tại vòng loại.[158] Bàn thắng duy nhất của anh tại giải đấu chỉ đến trong trận thắng 7-0 trước Cộng hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên vào ngày 21 tháng 6, đó cũng là bàn thắng quốc tế đầu tiên của anh sau 16 tháng tịt ngòi trong màu áo đội tuyển quốc gia.[159] Cuối cùng Bồ Đào Nha đã bị loại bởi Tây Ban Nha ở vòng 16 đội với tỉ số 1-0.[160]

    [sửa] Euro 2012
    Ronaldo có bàn thắng đầu tiên tại vòng loại Euro 2012 với pha lập công ấn định chiến thắng 3-1 trước Đan Mạch ngày 8 tháng 10 năm 2010. Đây cũng là trận đấu đầu tiên của đội tuyển Bồ Đào Nha dưới thời huấn luyện viên Paulo Bento.[161]

    [sửa] Phong cách thi đấu

    Ronaldo có tư thế lấy đà và sút phạt rất riêng.Là một cầu thủ chạy cánh, thế nhưng Ronaldo lại sở hữu những phẩm chất thường thấy ở một tiền đạo bẩm sinh. Anh có thể dứt điểm tốt bằng cả hai chân, xuất sắc trong các tình huống xử lý bóng chết như đá phạt trực tiếp hoặc luân lưu và các tình huống xử lý cá nhân trước khi dứt điểm.[162] Anh còn có khả năng đánh đầu thiện xạ nhờ chiều cao và thể hình lý tưởng (1m86).[162] Do đó, những năm gần đây anh đã được các huấn luyện viên cho chơi ở hàng tiền đạo nhiều hơn. Ronaldo không phải là mẫu cầu thủ hy sinh vì đội bóng, anh thường thi đấu độc lập, nhận sự hỗ trợ từ các đồng đội rất nhiều.[163] Điều này thể hiện rõ khi Wayne Rooney, đối tác trên hàng tấn công với anh thường ghi bàn đều đặn mỗi khi anh vắng mặt.[162] Người từng ba lần giành Quả bóng vàng Johan Cruyff nhận xét rằng:"Với tài năng của mình, tôi tin Ronaldo sẽ còn tiếp tục tiến bộ và giành nhiều danh hiệu cá nhân cũng như cùng câu lạc bộ. Điểm yếu duy nhất trong cách chơi của Ronaldo có lẽ là cậu ấy còn có ít những pha kiến tạo cho đồng đội".[164]

    Ronaldo có kĩ thuật cá nhân rất tốt với đôi chân nhanh nhạy và khéo léo. Vì thế anh thường xuyên là mục tiêu phạm lỗi của các cầu thủ đối phương.[165][166] Thế nhưng anh chỉ thực sự phát huy được khả năng xử lý bóng của mình khi có những khoảng trống, còn trong không gian hẹp, anh lại được đánh giá không cao.[167] Anh có tốc độ chạy như một chiếc "siêu xe", vận tốc trung bình của anh là 33,6 km/h và đứng đầu trong Tốp 5 cầu thủ chạy nhanh nhất làng túc cầu thế giới của tờ tuần báo thể thao nước Đức Der Spiege.[167] Kỷ lục gia thế giới nội dung chạy diền kinh 100m, Usain Bolt đã nhận xét rằng Ronaldo có nhiều tố chất để trở thành một vận động viên xuất sắc trong bộ môn này.[168] Bolt cũng từng ví von rằng: "Nếu Cristiano Ronaldo mà tham gia môn điền kinh thay vì bóng đá thì anh ấy có thể còn chạy nhanh hơn cả tôi!".[169]

    Ronaldo cũng có nền tảng thể lực rất tốt, bằng chứng là trong 6 năm chơi bóng tại Manchester United thì trung bình mỗi mùa anh thi đấu tới 49 trận.[162] Tại đây, anh đã hai lần bị căng cơ đùi, một lần chấn thương hông cùng hai lần chấn thương đầu gối và ba lần bong gân mắt cá nhưng chưa lần nào anh phải nghỉ thi đấu quá 15 ngày. Lần nghỉ thi đấu dài nhất của anh (hai tháng) là sau cuộc phẫu thuật mắt cá đầu tháng 7 năm 2008. Khi sang Real Madrid, anh cũng mới chỉ một lần mắc bệnh và bị dãn dây chằng mắt cá,[111] nhưng điều này cũng không ngăn được Ronaldo ngồi ngoài quá một tuần.[14] Không phải là một cầu thủ nổi tiếng chơi xấu nhưng Ronaldo đã có tới 40 thẻ vàng và 4 thẻ đỏ trong sự nghiệp do có thói quen ăn vạ[170] và không kiềm chế được bản thân khi bị đối phương phạm lỗi.[166][162]

    Ronaldo còn được biết đến nhờ kiểu sút phạt kỳ lạ do mình sáng chế, anh thường đứng rộng hai chân và hít một hơi thật sâu trước khi chạy đà thẳng, khi đến gần bóng chân trụ anh ghim chắc xuống mặt đất và giữ cho thân người vuông góc với trái bóng trước khi tung ra cú sút thẳng mạnh như búa bổ.[171] Những cú sút phạt của Ronaldo thường đạt vận tốc 100km/h cộng với quỹ đạo bay không hề dễ chịu chút nào khiến cho các thủ môn gặp nhiều khó khăn và mang lại hiệu quả rất cao, bằng chứng là từ khi khởi nghiệp đến nay anh đã có tới 23 lần lập công từ chấm đá phạt.[171] Thủ thành Victor Váldes của câu lạc bộ Barcelona từng than thở rằng: "Nếu Ronaldo đứng trước một quả sút phạt, bạn sẽ phải chuẩn bị đối mặt với trái bóng có tốc độ bay lên tới 32m/s".[172] Nhưng kiểu đá phạt của Ronaldo đòi hòi lực từ đôi chân rất mạnh nên nếu chỉ một chút sai sót khi thực hiện sẽ gây nguy hiểm rất lớn cho anh. Cựu huấn luyện viên của câu lạc bộ Manchester City ông Mark Hughes đã cảnh báo anh rằng: "Kỹ thuật trong cách Ronaldo sút phạt khác xa với tất cả những ai tôi từng thấy trước nay. Nó luôn gây ra vấn đề cho các thủ môn, nhưng một ngày nào đó, có lẽ cậu ấy sẽ phải lĩnh hậu quả".[173]

    [sửa] Một số nhận xét về Ronaldo
    “ Ronaldo có tốc độ tuyệt vời và rất khéo léo khiến mọi đối thủ không thể dự đoán những gì anh muốn và sẽ thực hiện. Điều đặc biệt của Ronaldo là anh có trọng lực cả hai chân bằng nhau mỗi khi đứng trước mục tiêu. Rất hiếm cầu thủ hội tụ được phẩm chất này.[172] ”
    —Marcel Desailly

    “ Ronaldo có kỹ thuật, tài năng, tốc độ và sự sáng tạo mà mọi người yêu mến. Ngoài ra anh ấy còn có khát khao tỏa sáng và luôn học hỏi rất nhanh. Trên thế giới, tôi nghĩ không có nhiều người xuất sắc hơn như thế để thưởng thức.[174] ”
    —Bobby Charlton

    “ Trước đây tôi không thích Ronaldo vì cho rằng anh ta chỉ hay "làm trò" với trái bóng mà thiếu sự hiệu quả cần thiết. Nhưng giờ đây, khi Ronaldo ghi bàn ấn tượng như vậy, rõ ràng là tôi đã nhầm.[164] ”
    —Marcello Lippi

    “ Theo tôi nghĩ, anh ấy còn giỏi hơn George Best và Denis Law, hai cầu thủ xuất sắc và vĩ đại nhất trong lịch sử United.[164] ”
    —Johan Cruyff

    “ Cái cách mà Cristiano chơi bóng đủ để nói lên rằng thế nào cậu ta cũng sẽ trở thành cầu thủ vĩ đại nhất trong lịch sử câu lạc bộ.[175] ”
    —Denis Law


    [sửa] Cuộc sống cá nhân
    [sửa] Gia đình
    Cha của Ronaldo, José Dinis Aveiro, mất vào tháng 9 năm 2005 do nghiện rượu nặng khi Ronaldo vừa tròn 20 tuổi[9] và Ronaldo đã tuyên bố rằng anh sẽ không bao giờ uống rượu vô bổ như vậy. Thế nhưng tờ báo lá cải Daily Mirror ở Anh quốc từng cáo buộc rằng Ronaldo đã "rượu chè" cực độ tại một hộp đêm sau khi hồi phục sau chấn thương và sau đó anh đã nhận được một khoảng tiền bồi thường thiệt hại vào tháng 7 năm 2008.[176]


    Bức tượng của Ronaldo tại quảng trường trung tâm thủ đô Madrid, Tây Ban Nha.Để hỗ trợ các nạn nhân bị lũ lụt ở Madeira năm 2010, Ronaldo đã chơi một trận đấu từ thiện ở Madeira giữa đội bóng đang thi đấu ở giải Portuguese Liga câu lạc bộ Porto và những cầu thủ khác khởi nghiệp từ Marítimo và Nacional.[177] Tháng 3 năm 2009, anh đã tặng 100.000 bảng cho bệnh viện trung tâm Funchal, Madeira, nơi từng cứu mẹ anh thoát căn bệnh hiểm nghèo 18 tháng trước.[178]

    Ái mộ tài năng của Ronaldo, nhà báo người Tây Ban Nha Enrique Ortego đã cho xuất bản cuốn sách dành tặng cho anh với nhan đề Sueños cumplidos (Giấc mơ đã trở thành sự thật) vào cuối tháng 12 năm 2009. Ngày 16 tháng 12, anh cùng nhiều nhân vật có tiếng tăm trong làng thể thao Tây Ban Nha như chủ tịch của Real Florentino Pérez, chủ tịch Uỷ ban Olympic Tây Ban Nha, Alejandro Blanco…đã có mặt tại câu lạc bộ Real Madrid để giới thiệu quyển sách này đến với độc giả trên toàn thế giới.[179]

    Trong tháng 2 năm 2010, Ronaldo được công ty sản xuất dụng cụ thể thao Nike tạc một bức tượng cao 10m trong bộ đồng phục của đội tuyển Bồ Đào Nha và đặt tại quảng trường trung tâm thủ đô Madrid, Tây Ban Nha.[180] Tiếp đó vào ngày 9 tháng 6, địa điểm du lịch Madame Tussauds London ở Anh cũng công bố đã thực hiện một bức tượng bằng sáp có hình Ronaldo, đó là một phần trong việc chuẩn bị một sự kiện cho World Cup 2010. Bức tượng của Ronaldo đã được đặt cùng những người đồng nghiệp như Steven Gerrard, David Beckham và cựu cầu thủ người Brasil Pelé tại địa điểm diễn ra sự kiện.[181]

    Nổi tiếng, ngoại hình đẹp cùng khả năng tán tỉnh có hạng, không lạ gì khi Cristiano Ronaldo liên tục thay bạn gái như thay áo.[182] Có một đặc điểm chung là hầu hết họ đều lớn tuổi hơn Ronaldo.[183] Cô gái được biết đến nhiều nhất của Ronaldo cho đến giờ là người mẫu kiêm diễn viên Paris Hilton, người thừa kế của tập đoàn Hilton nổi tiếng và hơn anh tới bốn tuổi, tuy nhiên mối tình này cũng chỉ kéo dài có hai đêm.[184]

    Ronaldo tuyên bố rằng anh đã lên chức cha vào ngày 3 tháng 7 năm 2010 trên trang Twitter và Facebook cá nhân của anh. Cristiano cũng nói sẽ giữ bí mật danh tính của vợ và con trai.[185] Nhưng đã có nhiều nguồn tin thông báo rằng mẹ đứa bé là một cô gái hầu bàn người Mỹ vô danh,[186] hiện đang được Ronaldo chăm sóc.[187]

    [sửa] Lợi ích thương mại
    Ronaldo đã xuất bản một một cuốn tự truyện mang tựa đề Moments (Những cột mốc) vào tháng 12 năm 2007.[188] Ronaldo đã mở một cửa hàng nhỏ bán quần áo thời trang dưới tên "CR7" (kết hợp giữa tên viết tắt của anh với số áo anh thường mặc) cùng với người chị của anh.[189] Hiện nay có tất cả hai cửa hàng CR7, cả hai đều ở Bồ Đào Nha, một ở Madeira[190] và một ở thành phố Lisboa.[191]

    Trong tháng 10 năm 2009, Ronaldo đã được mời làm đại sứ cho thương hiệu dầu nhớt Castrol trên toàn cầu. Giải thích lý do nhận lời mời làm đại sứ thương hiệu này, anh nói:"Tôi thích họ vì có cùng đam mê chiến thắng và luôn nỗ lực với hiệu suất cao nhất như tôi trên sân cỏ."[172] Sau đó, anh tiếp tục ký hợp đồng quảng cáo với hãng sản xuất nước giải khát thể thao Soccerade.[192]

    Năm 2010, Ronaldo ký hợp đồng trị giá 24 triệu euro trong khoản thời gian là 4 năm (đến 2014) với Nike. Trước đó, anh đã từng có một bản hợp đồng tài trợ với Nike có giá trị 4 triệu € mỗi mùa giải nhưng trước sự cạnh tranh từ hãng Adidas của Đức họ đã nâng mức tiền tài trợ của mình cho anh lên con số 6 triệu €.[193] Cũng trong năm 2010, anh đã tiếp bước đàn anh David Beckham ký hợp đồng quảng cáo cùng hãng đồ lót Armani. Là lần đầu được quảng cáo cho hãng trang phục nội y này, anh tâm sự:"Tôi rất hãnh diện khi được mời quảng cáo cho Armani. Giorgio Armani là một huyền thoại trong làng thời trang, và tôi là một fan hâm mộ của ông ấy từ lâu lắm rồi".[194] Ngoài ra anh cũng hợp tác với hãng dầu gội đầu Clear và hãng sản xuất máy photocopy Fuji-Xerox.[195] Cũng trong năm này vào tháng 8, Ronaldo đạt mốc 10 triệu người hâm mộ trên trang Facebook và đi vào lịch sử với tư cách là nhân vật ngoài Hoa Kỳ đầu tiên có được sự thành công vang dội trên các trang web mạng xã hội đến vậy.[196][197][198]

    [sửa] Thống kê sự nghiệp
    [sửa] Bàn thắng cấp câu lạc bộ
    Số liệu thống kê chính xác tới ngày 5 tháng 8 năm 2010[94][1]
    [hiện]156 bàn thắng/358 trận đấu
    Câu lạc bộ Mùa giải Giải vô địch Cúp quốc gia Cúp liên đoàn Cúp châu lục Khác Tổng cộng
    Trận đấu Bàn thắng Trận đấu Bàn thắng Trận đấu Bàn thắng Trận đấu Bàn thắng Trận đấu Bàn thắng Trận đấu Bàn thắng
    Bồ Đào Nha Portuguese Liga Taça de Portugal Taça da Liga Châu Âu Khác1 Tổng cộng
    Sporting CP 2002–03 25 3 3 2 – 3 0 0 0 31 5
    Tổng cộng 25 3 3 2 - 3 0 0 0 31 5
    Anh Premier League Cúp FA Football League Cup Châu Âu Khác2 Tổng cộng
    Manchester United 2003–04 29 4 5 2 1 0 5 0 0 0 40 6
    2004–05 33 5 7 4 2 0 8 0 0 0 50 9
    2005–06 33 9 2 0 4 2 8 1 0 0 47 12
    2006–07 34 17 7 3 1 0 11 3 0 0 53 23
    2007–08 34 31 3 3 0 0 11 8 1 0 49 42
    2008-09 33 18 2 1 4 2 12 4 2 1 53 26
    Tổng cộng 196 84 26 13 12 4 55 16 3 1 292 118
    Tây Ban Nha La Liga Copa del Rey - Châu Âu Khác3 Tổng cộng
    Real Madrid 2009–10 29 26 0 0 – 6 7 0 0 35 33
    Tổng cộng 29 26 0 0 - 6 7 0 0 35 33
    Tổng cộng sự nghiệp 250 113 29 15 12 4 64 23 3 1 358 156

    1Bao gồm các giải đấu cạnh tranh khác là Siêu cúp Bồ Đào Nha, Siêu cúp bóng đá châu Âu, Cúp Liên lục địa, Cúp thế giới các câu lạc bộ

    2Bao gồm các giải đấu cạnh tranh khác là Siêu cúp nước Anh, Siêu cúp bóng đá châu Âu, Cúp bóng đá liên lục địa, Cúp thế giới các câu lạc bộ

    3Bao gồm các giải đấu cạnh tranh khác là Siêu cúp bóng đá châu Âu, Cúp bóng đá liên lục địa, Cúp thế giới các câu lạc bộ, Siêu cúp Tây Ban Nha

    [sửa] Bàn thắng cấp đội tuyển
    Số liệu thống kê chính xác tới ngày 8 tháng 10 năm 2010[199]
    [hiện]25 bàn thắng/78 trận đấu
    # Thời gian Địa điểm Đối thủ Bàn thắng Kết quả Sự kiện
    1 12 tháng 6 năm 2004 Estádio do Dragão, Porto, Bồ Đào Nha Hy Lạp 1–2 1–2 Euro 2004
    2 30 tháng 6 năm 2004 Estádio José Alvalade, Lisbon, Bồ Đào Nha Hà Lan 2–0 2–1 Euro 2004
    3 4 tháng 9 năm 2004 Skonto stadions, Riga, Latvia Latvia 0–1 0–2 vòng loại World Cup 2006
    4 8 tháng 9 năm 2004 Estádio Dr. Magalhães Pessoa, Leiria, Bồ Đào Nha Estonia 1–0 4–0 vòng loại World Cup 2006
    5 13 tháng 10 năm 2004 Estádio José Alvalade, Lisbon, Bồ Đào Nha Nga 2–0 7–1 vòng loại World Cup 2006
    6 13 tháng 10 năm 2004 Estádio José Alvalade, Lisbon, Bồ Đào Nha Nga 4–0 7–1 vòng loại World Cup 2006
    7 17 tháng 11 năm 2004 Stade Josy Barthel, Thành phố Luxemburg, Luxembourg Luxembourg 0–2 0–5 vòng loại World Cup 2006
    8 4 tháng 6 năm 2005 Estádio da Luz, Lisbon, Bồ Đào Nha Slovakia 2–0 2–0 vòng loại World Cup 2006
    9 8 tháng 6 năm 2005 A. Le Coq Arena, Tallinn, Estonia Estonia 0–1 0–1 vòng loại World Cup 2006
    10 1 tháng 3 năm 2006 LTU Arena, Düsseldorf, Đức Ả Rập Saudi 0–1 0–3 Giao hữu
    11 1 tháng 3 năm 2006 LTU Arena, Düsseldorf, Đức Ả Rập Saudi 0–3 0–3 Giao hữu
    12 17 tháng 6 năm 2006 Waldstadion, Frankfurt, Đức Iran 2–0 2–0 World Cup 2006
    13 7 tháng 10 năm 2006 Estádio do Bessa, Porto, Bồ Đào Nha Azerbaijan 1–0 3–0 vòng loại Euro 2008
    14 7 tháng 10 năm 2006 Estádio do Bessa, Porto, Bồ Đào Nha Azerbaijan 3–0 3–0 vòng loại Euro 2008
    15 15 tháng 11 năm 2006 Estádio Cidade de Coimbra, Coimbra, Bồ Đào Nha Kazakhstan 2–0 3–0 vòng loại Euro 2008
    16 24 tháng 3 năm 2007 Estádio José Alvalade, Lisbon, Bồ Đào Nha Bỉ 2–0 4–0 vòng loại Euro 2008
    17 24 tháng 3 năm 2007 Estádio José Alvalade, Lisbon, Bồ Đào Nha Bỉ 4–0 4–0 vòng loại Euro 2008
    18 22 tháng 8 năm 2007 Sân vận động Hanrapetakan, Yerevan, Armenia Armenia 1–1 1–1 vòng loại Euro 2008
    19 8 tháng 9 năm 2007 Estádio da Luz, Lisbon, Bồ Đào Nha Ba Lan 2–1 2–2 vòng loại Euro 2008
    20 17 tháng 10 năm 2007 Sân vận động Almaty Central, Almaty, Kazakhstan Kazakhstan 0–2 1–2 vòng loại Euro 2008
    21 11 tháng 6 năm 2008 Stade de Genève, Geneva, Thụy Sĩ Cộng hòa Séc 1–2 1–3 Euro 2008
    22 11 tháng 2 năm 2009 Estádio Algarve, Faro, Bồ Đào Nha Phần Lan 1–0 1–0 Giao hữu
    23 21 tháng 6 năm 2010 Sân vận động Cape Town, Cape Town, Nam Phi Bắc Triều Tiên 6–0 7–0 2010 FIFA World Cup
    24 8 tháng 10, 2010 Estádio do Dragão, Porto, Bồ Đào Nha Đan Mạch 3–1 3–1 Vòng loại Euro 2012
    25 12 tháng 10, 2010 Laugardalsvöllur, Reykjavík, Iceland Iceland 0–1 1–3 Vòng loại Euro 2012

    [sửa] Danh hiệu
    [sửa] Cùng câu lạc bộ

    Ronaldo (thứ ba từ trái sang) ăn mừng danh hiệu Premier League cùng đồng đội tại Manchester United.Manchester United
    Giải bóng đá ngoại hạng Anh: 2007, 2008 và 2009.
    Cúp FA: 2004
    Cúp Liên đoàn bóng đá Anh: 2006
    Siêu cúp nước Anh: 2007
    UEFA Champions League: 2007-08
    FIFA Club World Cup : 2008-2009
    [sửa] Cùng đội tuyển quốc gia
    Bồ Đào Nha
    Hạng nhì Giải vô địch bóng đá châu Âu 2004
    [sửa] Cá nhân
    Đội hình xuất sắc nhất giải đấu UEFA Euro 2004
    Giải thưởng Bravo (Tôn vinh) (1): 2004
    Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm của FIFPro (2): 2004-05, 2005-06
    Cầu thủ Bồ Đào Nha xuất sắc nhất năm (1): 2006-07
    Đội hình xuất sắc nhất năm (3): 2003-04, 2006-07, 2007-08, 2008-09
    Giải thưởng của Sir Matt Busby (3): 2003-04, 2006-07, 2007-08
    FIFPro World XI (3): 2006-07, 2007-08, 2008-09
    Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm của PFA (1): 2006-07
    Cầu thủ xuất sắc nhất năm của PFA (2): 2006-07, 2007-08
    Cầu thủ xuất sắc nhất năm của PFA do người hâm mộ bình chọn (2): 2006-07, 2007-08
    Đội hình Premier League xuất sắc nhất năm của PFA (4): 2005-06, 2006-07, 2007-08, 2008-09
    Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FWA (2): 2006-07, 2007-08
    Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải của Premier League (2): 2006-07, 2007-08
    Cầu thủ xuất sắc nhất tháng của Premier League (4): 11/2006,[200] 12/2006,[200] 1/2008,[201] 3/2008[201]
    Chiếc giày vàng của Premier League (1): 2007-08
    Giải thưởng Barclays Merit (1): 2007-08
    Chiếc giày vàng châu Âu (1): 2007-08
    Tiền đạo xuất sắc nhất năm của UEFA (1): 2007-08
    Cầu thủ xuất sắc nhất năm của UEFA (1): 2007-08
    Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFPro (1): 2007-08
    Quả bóng bạc của FIFA Club World Cup (1): 2008
    Quả bóng vàng châu Âu (1): 2008
    Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA (1): 2008
    Cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu của Onze Mondial (2): 2007 (Onze bạc), 2008 (Onze vàng)
    Cầu thủ xuất sắc nhất năm của World Soccer (1): 2008
    Giải thưởng FIFA Ferenc Puskás (1): 2009
    Huy chương của Hoàng tử Henry
    Huy chương Merit (Vinh danh) của Vila Viçosa

      Hôm nay: Wed Dec 13, 2017 10:24 am